Đến Ninh Thuận và hám phá những điều tuyệt vời nhất nơi đây

Đến Ninh Thuận và hám phá những điều tuyệt vời nhất nơi đây. Ninh Thuận trong suy nghĩ của ba người chúng tôi là nơi đầy nắng, đầy gió, nơi người ta đen sạm dưới sư khắc nghiệt của đất trời . Thế là, cũng dễ hiểu, khi Ninh Thuận hoàn toàn không phải nơi chúng tôi dành sự cân nhắc khi quyết định điểm đến của mình tại duyên hải Nam Trung bộ này. Thế rồi, ngày đầu tiên của cuộc hành trình là ngày mưa tầm tã ở Nha Trang, lựa chọn đầu tiên của 3 đứa, thất vọng lắm chứ, vì cả ba đều loi nhoi lắm, muốn được chơi, được tận hưởng. Vậy là như một cái duyên lạ lùng, cái tên Ninh Thuận được nghe từ ai đó, mơ hồ, nhưng lại hoàn toàn đầy ma lực, cát trắng nắng vàng ư? Cứ đi rồi biết.

Bắt vội chuyến tàu từ Nha Trang, hơn một tiếng đồng hồ hoang mang có, hồi hộp có, mong chờ có. Rồi chúng tôi có chuyến tàu khá thú vị. Thú vị ở đây không phải vì lần đầu tiên được đi tàu lửa , mà là chuyến tàu cùng với những người lạ, đến vùng đất lạ mà cả 3 đều chưa bao giờ đặt chân đến.

Dựa ô cửa kính, lắng nghe âm thanh “xình xịch” đặc trưng của đường ray, từng khung cảnh lướt qua trước mắt, những hồi ức của tuổi thơ ùa về, đã lâu lắm rồi, 10 năm hay 20 năm, tôi mới lại cảm nhận được cảm giác ngồi trên tàu lửa và nghĩ, và mong chờ đến một nơi xa.

Đến Ninh Thuận và hám phá những điều tuyệt vời nhất nơi đây

Ba đứa tới ga Tháp Chàm. Vừa bước xuống tàu, cái nắng, cái gió phả vào người làm chúng tôi thậm chí thấy phấn khích hơn là lỗi lo ngại cho quãng thời gian sắp tới lăn lộn dưới cái tiết trời khắc nghiệt này. Đi Ninh Thuận là phải đi đồi cát. Rộng 700 hecta, đồi cát Nam Cương thực sự làm chúng tôi choáng ngợp. Những thớ cát đẹp đến nỗi hoàn hảo, bước chân lên cũng thấy xót xa.

Trước khi quyết định đến đây cả đám đã tìm hiểu qua về nơi này. Tuy nhiên, đọc là một chuyện và tận mắt chứng kiến lại là một chuyện khác . Điều thú vị mà chúng tôi nhận thấy là sự thay đổi diện mạo qua từng giờ của đồi cát vì ở đây cát bay dữ lắm, nghe vù vù bên tai, không dám mở to hai mắt. Ba đứa nối nhau đi lên đỉnh đồi, mong có những thước phim trượt cát thật đẹp, nhưng đến nơi thì ván cũng bị thổi bay luôn rồi. Đúng là không nên kỳ vọng quá vào cái gì chẳng thể nắm bắt. Đành hẹn đợt sau vậy.

Nhưng bù lại chúng tôi được chiêm ngưỡng khoảnh khắc nắng tắt dần đi, màu vàng của hoàng hôn bao trùm lên sắc vàng của cát, gió vẫn thổi mạnh, chúng tôi bị choáng ngợp đến phấn khích trước cảnh tượng thiên nhiên hùng vĩ ấy.

Bởi lẽ nó quá đẹp, đẹp không thật, đồng muối Đầm Vua. Trước mắt là màu trắng bạt ngàn khiến trời càng cao và xanh hơn. Cái nắng giữa trưa chỉ làm cho mọi thứ lung linh hơn, chứ không hề làm nhụt chí chúng tôi bước thật nhanh, hòa mình vào không gian vô thực ấy, cùng người dân nơi đây. Được tự tay thu hoạch muối, trải nghiệm này cũng tới từ cơ duyên, và cả may mắn, vì chỉ vài ngày nữa là xong mùa thu hoạch.